Thứ Bảy, 17 tháng 3, 2012

Tuyết hoa bí phiến


tuyết hoa bí phiến hôm nay tôi đã xem lại lần 2. Tôi search ảnh để làm hình ảnh cho bài blogspot này . có một cái title làm tôi giật mình . nó có tên " tuyết hoa bí phiến hay " chơi vơi " Phiên bản Trung quốc" . Mặc dù đã xem đến lần thứ 2 và viết về phim này một lần trong note facebook nhưng vẫn không thể hiểu nổi tại sao lại có sự so sánh và ví von như thế. 

thật là lần 2 xem phim này rồi mà một đống giấy ăn nó vẫn ở cạnh tôi ! nhất là khi cả một tuần nay tôi không được gặp bạn gái thân. tôi chưa xem " chơi vơi " bao giờ. và cũng không có ý định xem . Cứ cho là có một tình bạn " đồng tính "nó là  như thế nhưng có vẻ như tôi đang rất cay cú về việc này. ví như việc tôi chỉ muốn nói với cái người ( anh , chi, em ) đã viết nên bài viết có title như thế rằng là " phải chăng người đó ( anh , chị , em ) chưa bao giờ có một tình bạn như thế.?!" Nếu nói những bức ảnh ôm nhau giữa hai người bạn gái và những thứ tương tự như thế là tình cảm đồng giới thì không biết trên thế giới này có bao nhiêu tình bạn đồng giới như thế. nếu thứ ngôn ngữ được viết trên cây quạt là ngôn ngữ của chỉ riêng hai người thôi thì thứ ngôn ngữ đó bây giờ dần chuyển thành  email , sms  , mms ... và vô số những thứ khác , nếu là  Khẩu Đồng và một nơi xa xăm nào đó phải đi bằng kiệu để đến nơi thì bây giờ sẽ là máy bay , ô tô , tàu hỏa thậm chí xe đạp cộng với hàng tá kỉ niệm có thể có được . Cuối cùng Sophie đã tình lại đấy thôi!

tôi phải bật " Pocketful of sunshine " sau khi xem lại phim này . bài hát đánh thức tôi mỗi sáng sớm , xuống cổng ngõ tối om và vắng ngắt để lấy xe máy đi học .  

trong mắt tôi : em trai đèo chị gái lên bà ngoại để dự kỉ niệm ngày cưới hai bác. đi qua phố Tràng Thi , nhìn thấy một đôi anh chị , anh đó có một cái balo quân dụng để ở chỗ để chân của chiếc xe ga. Chẳng hiểu sao nhìn thấy cái balo đó tôi liên tưởng đến việc , những người như thế sẽ cứng cỏi và mang dáng dấp " gánh vác ". May be, do đầu óc tôi đang có những liên tưởng quá đáng về " lực lượng vũ trang " nên thế.

Sunny n kusa vói mẹ : lần nào rủ mẹ cũng đi . chẳng lần nào không mua được . Để có lúc tôi qua đấy một mình , lại giật mình với những tiếng gọi ới lại mặc dù không phải tên mình. Giờ mẹ không ý ới gọi tôi mỗi khi chọn đồ ở đó nữa , chỉ thủ thỉ và đưa ra quyết định nhanh nhất để đi khỏi nơi đông đúc đó . Khi mẹ và con gái mặc cùng size là điều vừa lợi vừa hại! Tôi nghĩ thế!

Thứ Sáu, 16 tháng 3, 2012

phụ nữ nhạy cảm hay tôi bất bình thường



chẳng hiểu sao tôi lại muốn viết một mẩu blog nho nhỏ với cái tựa đề này , có hay chăng là vì những người phụ nữ quanh tôi nhạy cảm thật và đầu tôi luôn cho rằng là phụ nữ thì sẽ nhạy cảm. Đương nhiên , bài viết không đề cập đến vấn đề ai là " phụ nữ" và ai là " con gái " , kiểu kiểu như sự khác biệt ý mà nhưng bù lại tôi cũng muốn viết xem liệu tôi có đang suy nghĩ và hành động như những người phụ nữ bình thường khác.
Tôi nghĩ phụ nữ nhạy cảm nhất là khi họ biết họ làm sai điều gì đó. Cái cảm giác muốn được người ta đứng về phía mình nhưng đôi khi lại muốn gồng lên và " cãi giỏi " bằng một số câu , điển hình như " Việc đấy thì có liên quan gì đến anh ( em ) " hay " Em ( chị ) cho là đúng là được , cần gì phải để ý đến người khác nghĩ gì !" Cái chính là tuy chỉ nói như thế nhưng luôn luôn muốn được " tiến lại gần " bằng mấy lời trách cứ nhẹ nhàng như kiểu ru ngủ lúc hai mắt còn đang mở to. 
sau đó , phụ nữ cũng nhạy cảm không kém khi họ biết sắp mất đi cái gì đó . Đúng là như kiểu giác quan thứ 6 hay thứ 7 gì đấy bắt đầu làm việc . từ những suy nghĩ nho nhỏ đến nhưng hành động bộc phát to đùng của " đối phương " , phụ nữ cũng cảm nhận được là họ sắp mất đi điều gì đó. Nói thế chứ , cái giai đoạn cảm nhận này nó mới đặc biết nhạy bén chứ cái lúc mất đi rồi thì lại không thấy hụt hẫng lắm . Không biết mọi người như thế nào chứ tôi không hay thích nhìn vào kết quả , tôi thích " quá trình " hơn. Ví như việc cãi nhau với ai đấy , việc ngồi suy nghĩ đến những câu trách móc nhau hay  " đá " dưới mọi hình thức lúc nào cũng hay hơn việc sớm muộn cũng sẽ làm lành và cười với nhau. 

phụ nữ lúc nào cũng có cả một cơ chế " tự bảo vệ " mình . Cơ chế đấy vận hành bằng đôi mắt , bằng hành động , bằng ý nghĩ .Như kiểu tôi cho là phụ nữ khi giận dỗi cái gì đấy thì lại mang đôi mắt hiền dịu hơn bình thường. Nếu so sánh với " đôi mắt " của ghen tuông thì đôi mắt " giận dỗi " chỉ là 1/10 . Cái biểu hiện rõ nét nhất của cơ chế đấy là việc sẽ chẳng có ai lường trước được trong đầu mỗi người phụ nữ đang nghĩ gì , định làm gì và sẽ đi đến đâu. 

nhìn chung , phụ nữ xung quanh tôi toàn những người đặc biệt . nhưng người có tầm ảnh hưởng và cho tôi những quan điểm đầy tính " thời đại " là mẹ . Từ cấp 1 đã để con gái đi học bằng xe ôm một mình , cấp 2 vừa bỡ ngỡ bước chân vào trường cấp 2 đã đi xe đạp , cấp 3 thì lại càng không có khái niệm đưa đón , kiểm tra bài vở . Tôi có thể cảm nhận việc mình đang dần lớn lên bằng sự thay đổi trong cách giận dỗi với mẹ. Trước , là mẹ nói mãi , mẹ mắng mãi , còn giờ , cãi nhau ít đi vì con gái cũng không ở nhà nhiều , nhưng nếu có , cũng chỉ là không nói năng gì rồi lẳng lặng làm lành theo cái cách bình thường nhất con gái có thể làm được . 

 đã được " cho " chun buộc tóc màu xanh lá cây , điều này đã thỏa lòng mong ước bao nhiêu lâu nay , không biết đi qua bao nhiêu cửa hàng để hỏi han và tìm kiếm . Viết ra để bày tỏ nỗi sung sướng tột cùng! Mong la như mọi lần , những thứ được " cho " sẽ lâu lâu mới mất đi!

Hôm qua tôi đã ngồi 5 tiết , học buổi cuối cùng của môn " gia đình , dòng họ , làng xã người Việt " Môn học tôi thấy bao nhiêu giấy A4 và chữ viết đều là không đủ , và có ý nghĩ hay ta đi học lại môn này vào năm sau. Học 3 tiết báo chí ! Mà ý nghĩ là học báo chí , viết viếc này cho nó liên kết hơn.Đi bộ dọc đường Nguyễn Thái Học , mọi lần tôi đều vù vù phóng xe máy qua , không để ý đến viêc mấy cái viền khung tranh nó lại đẹp đến thế, phố bán mika nhiều màu nhất tôi từng thấy. Ngày mà tôi chỉ tưởng tượng ra việc chèo lên xe buýt để đi đã thấy không thở nổi và thà đi bộ hết quãng đường còn lại còn hơn là đi xe ôm ! 
 
hanoi lại mưa kiểu lề mề! 


Thứ Năm, 15 tháng 3, 2012

tim đập trên đầu



.hanoi chán lắm , ẩm ương và lề mề với cái thời tiết không có tí tích cực nào hết . Tối nay tôi ngủ miết , ngủ từ trưa , qua chiều , ăn , ngủ đến tối . Ngủ ngủ và tối ( giờ này dậy ) tôi mới thấy người ồm đầu óc bé hơn hẳn .
Tôi không giành nổi thời gian đọc PPT để thuyết trình . không muốn ngồi dậy vì cái lưng mỏi nhừ , nhắn tin nhờ bạn đèo đi học , để điện thoại chế độ không rung , không chuông.
lần nay là lần thứ hai , hai chị em lại ốm cùng nhau . Mẹ lại mệt hơn. Con trai thì ngủ với mẹ , con gái thì ngủ một mình trên gác . Thuốc mua nhiều hơn gấp đôi , mẹ nấu cháo cũng nhiều hơn nấu cho một người.  hồi còn sốt xuất huyết cùng nhau , me không nỡ để con gái thức cả đêm vì ngứa và phát ban , thức cả đêm kể chuyện ngày xửa cho đến khi con gái ngủ được. Tiếc thay , ngứa không thế chịu được nên con gái tiếp tục đêm thứ 3 không ngủ. mẹ tôi là một trong những điều quí giá nhất tôi có được

tôi ghét cảm giác tăng xông lên mũi ghê gớm. Nước mắt cứ chảy mặc dù tôi không có gỉ phải khóc. Đầu tôi không thể lắc vì như tất cả các noron thần kinh nó đang dần rụng ra . tôi mặc áo cộc tay rộng nhất và quần ngủ cựa quậy thoải mái nhất.thèm ghê cảm giác tôi có được những điều tôi ưng ý nhất này.

con mic chuyển sang nằm với chị , không nằm với a Phước nữa. Vì giờ chuyển sang chị sốt cao hơn , suy ra chỗ chị ấm hơn. Thế mà chị lúc nào cũng đinh ninh . nó yêu ai hơn thì nằm bên đấy. Hóa ra nó cũng tính toán . lên xuống mãi mới quyết định nằm đệm bên nào.

mong ước cuối cùng ! mai tôi không phải đi học! không phải đi cái đại hội nhảm nhí.
ăn món tôi thèm
tập tành cho nó mới mẻ
cố gắng diễn đạt hết sức mạch lạc cho buổi học báo chí sáng mai
từ ngữ cấm lặp
tâm trí đầy ắp những điều tốt đẹp!

Thứ Tư, 14 tháng 3, 2012

Thứ Ba, 13 tháng 3, 2012

must be nice , ha


tôi tự hứa sẽ không ăn quá nhiều vào ngày hôm nay , tôi để cho bụng có ít thức ăn , vì mai tôi sẽ lại " nhảy múa " lại ở phòng tập . Chân tay khua khoắng và đưa tay lên cổ để xem mình đã ướt đẫm mồ hôi. Tôi mong thời tiết sẽ ấm dần lên. Nó sẽ ấm dần lên. chắc chắn là thế.. và hình như nó đang như thế. Cuối cùng , hôm nay tôi đã ăn Không ít! và hiện tại thì ngày mai nhiệt độ vẫn không vượt quá 20 độ để 1 buổi sáng 5h bước ra khỏi giường 

tôi vui mừng khôn xiết nếu cái biểu tượng hình hòm thư của fb nó có số 1 hoặc 2 ở bên cạnh. Mỗi sáng , dậy , tôi cũng vào fb để chờ mess đến. Để chờ những câu chuyện lại được kể ra , để chờ những tình yêu từ phương xa lại viết về và bảo họ nhớ tôi nhiều lắm và lúc nào đấy , khi họ thấy họ đang đứng ở đâu đó , họ muốn tôi cũng có mặt ở đấy vậy. Nếu tôi có thể đi thật xa , tôi sẽ đến chỗ có họ ở đó. Có những thứ tình bạn không được gọi tên .. và thật , tôi cảm thấy chóng mặt vì điều này. 

tôi xem something borrowed cả tối. sau bữa ăn. Tôi cười để tiêu hết thức ăn . và đầu tôi cũng vận hành để tiêu hết thức ăn. Tôi nghĩ vậy . Tôi quá thích cách hai người bạn gái họ yêu quí nhau. Bằng tất cả những gì họ có được , quần ngủ GAP , tóc bằng và màu son không có nhũ. Có thể vì tôi đang coi trọng tình bạn hơn tât cả nên tôi thấy kết thúc của phim chẳng hay ho lắm. Nhưng cái cuối cùng tôi học được trong phim là việc khi nào cảm thấy quá mệt và bí bách , thì nên chạy đi đến một nơi nào đó , tìm một anh bạn thân gay để dựa vào vai anh ta. Nghe có vẻ điên và bất mãn nhưng chẳng hiểu sao tôi thấy việc này khá yên bình. 

tôi đã đi mua ga giường mới.nó có họa tiết chìm và màu không sặc sỡ lắm , tôi nghĩ nó làm tôi dễ ngủ và mắt đỡ mỏi hơn họa tiết chấm bi mà tôi vẫn hay mua. Để thay đổi bầu không khí , tôi vẫn để  lại ga gối poka dot màu tím vàng. 

tôi giữ khư khư cái áo sơ mi màu đỏ đấy. Cất nó đi , biết là nó không giành cho tôi. Tôi rủ rê bố mặc chiếc áo đó. Vui vì bố đồng ý. Vì bố tôi sẽ là một người kiểu will be young forever nên con gái cũng sẽ thấy thật tự hào kèm theo hãnh diện khi bố mặc sơ mi caro đỏ có chiết hai eo sau , phông polo màu xanh nõn chuối và tím , quần ngố kẻ caro trăng xanh . Và vì bố tôi yêu mẹ tôi nhất trên đời nên tôi nghĩ hai người sẽ luôn luôn hợp nhau ở điểm này. Bù lại , con gái luôn được gọi là Bà già! 


Thứ Hai, 12 tháng 3, 2012

Then I saw an angel standing in the sun ,... ( revelation 19)






thật là tôi đã chộp lấy ngay quyển sách và nó để câu này ở ngay cái trang có nếp của người đang đọc dở!được ghi ngay khi bắt đầu viết những dòng đầu tiên của chương 3. Ngồi mân mê đến hết chương 2 , tôi nhớ được tên 3 nhân vật chính , tôi nhớ được kết thúc có hậu của 3 bọn họ , cách họ nắm bắt nhau , chạy đuổi theo nhau hết đất nước này đến đất nước khác . Những người thành đạt ... nathan , mallory , goodrich. Nhớ lại ngày đầu tiên , cầm quyển sách trên tay mà nó chưa thực sự là của mình , tôi đã nghĩ đến việc sao viết những dòng title trước mỗi chương nó lại khớp nhau đến thế. Không bởi sử hoa mĩ là những font chữ có được , mà bởi vì nó cho tôi cái cảm giác tôi sẽ gặp ai , tiếp xúc với cái gì ở chương tiếp theo.
ngay sau khi gập quyển sách đó vào , tôi đã nghĩ đến chuyện gặp lại quyển sách của tôi vào một ngày không xa. Nhớ là cuối quyển sách tôi cũng đã ghi 1 câu gì đó liên quan đến an angel!

tôi đang dần hộc lại việc viết lách một cách hợp lí hơn , không ngắt quãng ở mỗi đoạn , mạch lạc , mà sao cái giọng văn tôi càng ngày nó càng lộ cái vẻ " không liên quan " sau mỗi bài viết . không do tâm trí , mà do cái tay và  đầu cứ nghĩ đến những chuyện xung quanh . Nếu những câu chữ là điều cuối cùng tôi có được thì mong sao đầu óc tôi luôn tỉnh táo để nghĩ đến những điều phải được viết lại . Nó giống như một buổi sáng thức dậy , để đi học có khí thế , tôi sẵn sàng repeat " Pocketful of sunshine " Sáng dậy , lạnh ! Đồng ý , sáng mai tôi sẽ nghỉ học tiết 1 tiết 2.

thú! giống như những ngày cấp 2 quay lại .Sao cấp 2 có cái trò đứng ở ngoài đường nói chuyện hàng tiếng , hàng đống chuyện và buôn điện thoại để đển mức bố mẹ tôi phải phát hoảng hỏi tại sao tôi ôm điện thoại BÀN đi ngủ thay vì ôm chăn ôm gối. Cổng ngõ nhà tôi là nơi tôi thấy an toàn nhất , ít nhất là nó an toàn bởi cứ đi vào là tôi biết tôi đã về đến nhà . Bất kể mùa đông hay mua hè , mùa đông nó hút đến không ai còn muốn đứng ở trước đó mà đợi xe buýt đến , mùa hè , mát như vào điều hòa. Tôi nói với mẹ không biết bao nhiêu lần là nó mát như thế vì cái tường ở hai bên là đường ống nước chạy ở trong khiến nó tỏa ra hơi mát như thế. Chứ đâu phải do cái ngân hàng bên cạnh bật điều hòa cả mùa hè mà ngõ nhà tôi " mát lây " đâu. Cùng với niềm yêu thích cái cổng ngõ bé tí đấy là niềm yêu thích ngồi ở cổng ngõ thật lâu với bè bạn . Cấp 2 , xe đạp dắt vào cổng ngõ , ăn chè trước cổng ngõ , đứng dưới vỉa hè nói hết , update hết , giống như những người lâu lắm không gặp . Tôi nay , tôi cũng đứng ở cổng ngõ , nhưng là cổng ngõ của một cô bạn gái khác , nói đến những câu chuyện của " chị em gái " vẫn nói. Tôi nhớ những quyển nháp đầy chữ biết bao nhiêu, cái cách người ta yêu thương nhau lúc đấy nó đúng đắn và chân thành hơn bao nhiêu.

hay chính tại xung quanh tôi toàn những con người để lòng mình đi trước và tâm trí thì đi sau !

20 năm , tôi yêu Hanoi cũng như yêu cổng ngõ nhà tôi, lúc nào bố cũng nói  ngày xưa cả phố biết nhau , chơi với nhau , tắm giặt chung ( bố đang nói đến : CẢ PHỐ ) mà sao bây giờ chúng mày chẳng biết ai thế. Ra đường gặp hàng xóm láng giềng mà không biết ai với ai. Tôi công nhận điều này. Trong hàng trăm thứ chuyện có trên đời , thì chuyên mỗi người đang " lớn lên " thì cũng đồng nghĩa với việc " ít quan tâm đến phố phường " Bạn tôi yêu một anh nhà cách nhà tôi 3 bước chân thôi mà tôi cũng lần mò hỏi han mãi mới thấy mặt quen quen. Cứ thế , cứ thế , thôi thì đây là cách tôi ghi lại việc tôi đã và đang lớn lên như thế nào . Việc con mắt phải láo liên và để ý đến những điều xung quanh tôi. Việc tôi góp nhặt từng thứ một cho cái tâm hồn được cho là " trẻ con " này.

Trong hàng tỉ thứ để mà yêu dấu thì tôi thích quan sát cách người ta cười sảng khoái.


đêm qua , tôi đã viết bài tự nhắc nhở , hôm nay , tôi cũng phải nhớ ngày 12.3 này. 



Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2012

Tự nhắc nhở

Vốn bản thân chưa bao giờ phải lăn tăn về những chuyện " chưa xảy ra" thì bây giờ cũng thế! Không lăn tăn đến những việc chưa chắc nó đã xảy ra!

Không yêu cầu một ai phải hiểu mối quan hệ của mình cũng như không đánh giá đầu óc quá cao để bắt mình phải đi hiểu mối quan hệ của người khác!

Mỗi lúc một ghi nhớ hơn về vấn đề bản thân đang quan tâm đến những giá trị ưu tiên nào!

Hơn hết, không giữ những gì không thuộc về mình!

Muốn xem thật ra và trông thật rộng thì nên xem bên trái và bên phải mình đã có những gì rồi!

Đồng thời với việc không quá "ba phải " và " mất quan điểm" là việc uốn lưỡi 7 lần trc khi nói!

Đừng quá làm rối ren bản thân bằng những câu hỏi như " đã có chuyện gì xảy ra vậy?!" mà phải biết tự nhủ " người ta là người ta! Mình là mình"